Nhất Tâm Đảnh Lễ Vạn Phật Thánh Thành

Home/Phật Pháp/Khai Thị/Nhất Tâm Đảnh Lễ Vạn Phật Thánh Thành

Nhất Tâm Đảnh Lễ Vạn Phật Thánh Thành

Hằng Thật – Ngày 21 tháng 1 năm 1978.

Hãy trở lại tay lái để đào luyện trở lại


Kính thưa Sư Phụ,

Bây giờ, sau lưng chúng con là thành phố  San Luis Obispo và khoảng 12 dặm về phía trước là vịnh Morro Bay; và kế đó, không gì khác ngoài những dặm đường dài tít mù quanh co uốn lượn dọc theo bờ biển dẫn đến thành phố San Francisco. Chặng đường San Luis có vẻ đặc biệt và trông giống một cổng thâu tiền xe không có cổng hơn. Nhiều thử thách lớn lao về sự quyết tâm và tâm chuyên nhất. Chúng con biết rất rõ tin là khoá thiền đang tiến hành tại Vạn Phật Thành và đều cảm thấy công việc của chúng con tựa hồ như một khóa Thiền ngoài xa lộ.

Các khóa Thiền thất phản chiếu sự tu hành của chúng con. Nếu công việc hàng ngày làm cẩu thả thì sẽ thấy ngay trong khi vào thiền thất . Áp lực cho thấy ngay nhựng chỗ rạn nứt và khiếm khuyết. Thay vì thu hoạch, thiền thất lại trở thành tiệm sửa chữa. Lạy trong thành phố cũng giống như vậy. Các tập khí xấu xa thường xem phớt qua hay không rèn luyện đều hiện rõ khi chúng con lễ lạy trong thành phố. Những phương diện giả tạo và che dấu của tâm chúng con đột nhiên hiện rõ dưới ánh đèn pha. Kệ rằng:

“Ờ vùng quê, hãy rèn luyện nó,

Thử tánh nóng ở thị thành,

Vượt qua hay không, vẫn tiến bước

Quán bản thể.”

Khi vị hành giả thật sự dụng công thì thử thách xảy đến không ngừng, ở cả thôn quê lẫn thành thị. Là đệ tử của Sư Phụ, chúng con biết rằng:

“Mọi việc là thử thách,

Xem coi ta làm gì,

Ðối trước mà không rõ,

Phải đào luyện trở lại.”

Thầy Hằng Triều thuật lại thử thách Thầy đối mặt: Nơi công viên quốc gia, Pismo, không một bóng người, Thầy ngước mắt để ngắm xem đôi vòng mống cầu rực rỡ trên nền trời hướng đông trong nhiều giây. Trong chớp mắt, trong đầu hiện đầy những hình ảnh tham dục và tập khí cũ. Ngay chớp mắt đó, thầy “Ngã lăn theo bánh xe.” như bài kệ:

Thấy việc rõ việc, xuất thế gian,

Thấy việc mê việc, đọa trầm luân.

Chỉ vì sai lệch chừng một kẽ tóc ngay lúc khởi đầu mà đến phút cuối, Thầy Hằng Triều đã trật xa  cả ngàn dặm và phải luyện lại.

Con cũng đối mặt và thất bại trong một cuộc khảo nghiệm tương tự. Trong trường hợp này, nó sai lệch một khoảng cỡ bằng bề ngang của cá voi thì đúng hơn, nhưng kết quả vẫn là sự hồ đồ giống như vậy.

Chiều tối nọ, gần Căn cứ Không quân Vandenberg, một chiếc xe van quen thuộc tạt vào đậu ngay trước mặt. Đó là chiếc xe loại Chevy của Chùa Kim Sơn. Không mang kính nhưng con đã nghĩ đó đó là chiếc xe của Chùa. Lúc ấy là thời gian cuối của một ngày dài lễ lạy; bản ngã của con mong muốn một bất cứ sự biện minh nào đó cho sự phóng ra bên ngoài. Tự nghĩ “Thật tuyệt diệu! Một cuộc thăm viếng bất ngờ của gia đình chúng ta.” Con phóng chiếu rằng đó là một thầy Tỳ kheo mang đến kinh điển mới, hay thức ăn, hay có thể là lời nhắn nhủ của Sư Phụ. Ngay lập tức con có nguyên một cảnh tượng tham lam diễn bày trong đầu óc. “Nghĩ tức cười! Không ai bước ra khỏi xe đó cả. Không biết họ đang đợi gì? Tại sao thầy Hằng Triều chưa bước qua để đón họ? Ồ! Kệ, hãy lạy cho xong hôm nay rồi nhận phần thưởng sau cũng được. Kìa, cửa xe mở. Ai vậy cà?”

“Này bạn, bạn có nhận Chúa Giê su là đấng cứu rỗi không?”

“Ô không! Một người truyền đạo Thiên Chúa lại trùng hợp lái chiếc xe van Chevy màu xanh lá cây! đó.”

Hãy trở lại tay lái để đào luyện trở lại.

Tiến trình đào luyện cũng giống như công việc hằng ngày tại tu viện. Phải đúng giờ, đừng vội vàng, ăn vừa đủ, chớ tham nhiều, thời thời khắc khắc, nhất tâm nhất ý hành lý Trung đạo, hàng phục bản ngã mọi lúc. Nếu kiên nhẫn, tinh tấn, thành tâm rèn luyện, thì khi đường phố hiển hiện dưới đầu gối của chúng con là lúc đo được độ cứng và độ bền của kim loại. Những chỗ cứng vượt được thử nghiệm; chỗ yếu phải trở lại lò rèn thêm một vòng nữa. Cũng giống như trong khóa thiền, việc tu hành diễn tiến như bình thường, nhưng có phần nhiều hơn. Với sự tập trung tâm trí vào việc trì tụng và ngồi thiền, kết quả công việc hàng ngày được đưa vào kho (để kiểm điểm). Những cây trơ trụi phải tỉa cành ngắn lại để mọc ra vào mùa tới.

Một ví dụ về nội tâm đối thoại khởi lên trong quá trình rèn luyện: “Hàng phục tâm tham danh chưa? Định lực của mình như thế nào khi phóng viên địa phương đến chụp hình ‘cắc, cắc, cắc’ hàng giờ ? Mình có bị chệch ra khỏi tâm điểm và bắt đầu làm bộ dạng? Lăn theo bánh xe. Về thức thì như thế nào? Vẫn bám víu mùi vị cùng ăn cho no đầy phải không?” Hãy thử xem. Ông bà của Sa di Qủa Hữu, Bill và Pat đến với một mâm bánh mì nóng hổi vừa làm tại nhà. Tất cả sáu căn đều động cùng một lúc; tâm thì đầy cả mây mù vọng tưởng. Trở lại lò rèn! Nói đi, mình đang tu hành cái gì ngoài tâm tham bánh mì bắp nóng? Còn ngủ nghê thì thế nào? Giờ là tám giờ rưỡi tối; đã tụng Kinh Hoa Nghiêm xong; bây giờ mỏi mệt trong từng lằn gân tế bào; tập khí xấu làm mình thiếu kiên nhẫn, lại sắp sửa muốn đắm vào giấc ngủ. Đến giờ ngồi thiền, nhưng để làm gì? Mình sẽ chỉ ngủ gục. Sư Phụ, con phải làm gì? Con đã tuyệt vọng rồi! Càng đi sâu hơn vào tâm con, con càng quậy ra thêm nhiều bùn nhơ và rác rưởi. Không có hoa sen ở đây, chỉ có bùn lầy. Nghiệp chướng qúa thâm trọng. Được, đi  hỏi thầy mình thì không bị sai, dù trường hợp của con là trường hợp tuyệt vọng. Lòng từ bi của Sư Phụ thâm sâu hơn sự ngu si của con. Con đang tận lực để tự đứng, nhưng đây là thời điểm cần sự giúp đỡ. Trước mặt là quyển Kinh Bốn Mươi Hai Chương Lược Giảng, hãy mở ra xem kinh nói gì:

“Bậc Sa môn học Đạo phải giữ lòng bền vững và tinh tấn lướt tới, chẳng sợ cảnh trước, phá diệt bọn ma, chứng được Đạo quả.

…. Liên kết ba sức mạnh của Giới, Định, Huệ với nhau, tất sẽ dứt trừ được những thói hư tật xấu và thói quen giả dối có từ vô thủy. Vô số thói hư tật xấu này được ví như chúng ma … chớ bỏ dở nửa chừng, và tinh tấn lướt tới, dũng mãnh dấn thân, chỉ có tiến chứ không chịu lùi bước.” (1)

Thật kỳ lạ! Dường như Sư Phụ đang ngồi ở ngay đây! Khi ấy, trong tai con nghe có tiếng Sư Phụ văng vẳng: “Này Quả Chân, con sâu lười biếng! Sao chưa làm xong công quả mà lại dám nghĩ tới chuyện ngủ nghê? Con phải lo làm công quả y hệt như con lo mặc y phục, hay lo ăn cơm vậy. Con có bỏ bữa thọ trai vì quá mệt mỏi không? Chắc chắn là không! Vậy thì, sao con lại không ngồi thiền? Mọi người đều đang nỗ lực dụng công trong kỳ thiền thất, còn con thì viện cớ gì chứ?”

Con ngồi thẳng dậy và bắt tréo chân ngồi kiết già. Bao nỗi mệt nhọc cùng nghi hoặc trong lòng con tan biến dần như màn sương mù trước ánh nắng ban mai. “Dầu thành hay bại, chúng ta vẫn tiếp tục quán tưởng về thực thể.” Ai dám hoài nghi việc thân cận bậc Thiện tri thức là tất cả (một trăm phần trăm) của Ðạo?

Vịnh Morro Bay – cách 13 dặm.

Monterey – cách 135 dặm.

San Francisco – cách 249 dặm.

Vạn Phật Thành – cách chỉ một niệm.

 

Ðệ tử Quả Chân (Hằng Thật)

kính cẩn đảnh lễ.

 

Ghi chú:

(1) Kinh Bốn Mươi Hai Chương Lược Giảng – Chương thứ 33.

2017-03-13T21:18:07+00:00